Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Dustin Nguyễn: Báo chí đã quá khe khắt với kỳ lạ "Lửa Phật".

Hai từ "thất bại" không phù hợp ở đây khi phim đã có thành công khăng khăng về kỷ lục bán phim ở nước ngoài

Dustin Nguyễn: Báo chí đã quá khắt khe với

Phim "thất bại hoàn toàn" nhưng được mua ở Bắc Mỹ - một thị trường mà sự cạnh tranh của các bộ phim cũng như sự đòi hỏi của khán giả còn khe khắt hơn rất nhiều so với Việt Nam; và với người mua là một trong 5 nhà phát hành lớn nhất ở Hollywood? Tôi nghĩ, bạn có thể nói đây là một bộ phim không hợp gu với một phần của thị trường Việt Nam nhưng bạn chẳng thể nói đây là một bộ phim "thất bại hoàn toàn".

Chẳng hạn như: "Ánh" mang trong lòng một ngọn lửa về một quá khứ mà cô luôn muốn quên và luôn chạy trốn nó; "Đạo" mang trong lòng ngọn lửa của sự khổ đau và hận thù khi mất đi người con gái mình yêu vì trách nhiệm; "Hiến" tận sâu trong lòng có một nỗi sợ hãi sẽ mất đi người vợ yêu dấu; "Long" phải sống trong sự cắn rứt lương tâm vì những gì đã làm với "Ánh".

- Nhưng anh có nghĩ kịch bản của "Lửa Phật" khá mơ hồ và không liên can đến tên phim? Người ta khó nhận ra tinh thần "Phật giáo" khi nội dung phim gần như chỉ là cuộc chiến tranh giành ái tình giữa ba người đàn ông là Đại (Dustin Nguyễn), Hiền (Tháo Hòa), Long (Roger Yuan) và không hiểu tinh thần hoặc nội dung mà "Lửa Phật" muốn chuyển tải là gì?  - Tôi đã nói về chuyện này rồi và tôi muốn nói lại cho rõ; Tôi chưa bao giờ muốn làm một bộ phim chuyên sâu về đề tài Phật giáo, vì đây là một chủ đề rất mẫn cảm.

Tôi chỉ muốn đưa ra một số triết lý nhà Phật vào một bộ phim hành động giải trí mà thôi. - Phim hành động giả tưởng là thể loại phim khả mới mẻ tại Việt Nam. Một số nhân vật thừa mứa như Đinh Ngọc Diệp và nhân vật vai anh trai của Diệp, hay câu thoại của các nhân vật trong quán bar Ánh Trăng khá vô duyên, phản cảm (như hai bà láng giềng của Hiền.

Khi đã muốn làm gì đó thì tôi sẽ bắt đầu ngay. Hai phim này có xe mô tô, có kiếm, có súng, có samurai, rôbốt, có zombies (xác sống), có phi cơ. Tuy nhiên, tôi nghĩ có một nhóm báo chí đã quá khe khắt với "Lửa Phật".

Tuy nhiên, mỗi người có gu khác nhau vì đã có một bộ phận khán giả xem phim và đánh giá cao về diễn xuất, kỹ thuật, thích kịch bản và không ca cẩm về những chi tiết hài hước. Họ đánh giá bộ phim về mặt kỹ thuật, thẩm mỹ, nội dung, hành động, tiêu khiển  - Nhưng ngoài nguyên tố hành động, tôi nghĩ kịch bản, diễn xuất và thoại trong phim chưa được ổn.

Tôi không muốn nói đây là một bộ phim hoàn hảo nhưng tôi phải nhắc lại, thị trường Hollywood và các nước khác sẽ không mua phim này nếu họ thấy bộ phim có các lỗi như bạn kể trên. ). Có thể tôi đã không hoàn hảo trong việc truyền tải thông điệp này nhưng cũng có một bộ phận khán giả đã xem phim và nắm được tầng ý nghĩa này của phim.

Còn nếu vì tiền? Điện ảnh Việt Nam còn quá nhỏ, kinh phí làm phim rất là eo hẹp, thù lao không xứng đáng với thời gian và công sức của ba nghĩa vụ mà bạn đã nói. Tôi nghĩ, các bạn báo chí có nghĩa vụ cung cấp sự thực cho cộng đồng, rồi để cho họ tự quyết định chứ không nên "bóp méo" sự thật để xây dựng một góc nhìn cá nhân chủ nghĩa.

Thậm chí, nếu bạn pha trộn ráo cỡ nào, đó không phải là nguyên tố mà họ quan tâm. - Lửa Phật được khá nhiều nước trên thế giới mua bản quyền phát hành tại nước ngoài nhưng lại không được nhiều người trong nước ủng hộ. Tôi tin mình không phải là người độc nhất nghĩ như vậy  - Anh nghĩ gì khi có nhận định: "Lửa Phật" là bộ phim thất bại hoàn toàn cả về mặt tiếng tăm lẫn tay nghề đối với Dustin Nguyễn và đánh mếch lòng tin của khản giả về những sản phẩm tiếp theo của anh?  Có vẻ như bạn chỉ hội tụ xây dựng một hình ảnh "thất bại" cho "Lửa Phật" nên đã không nhìn thấy hoặc không muốn thấy những lời khen và những điểm đáng xác nhận của bộ phim này.

Nếu đánh giá một cách công tâm, theo anh, "Lửa Phật" đã làm được và chưa được những gì?  Với số tiền tương đối nhỏ so với một bộ phim hành động giả tưởng - một loại thể mà chưa ai làm - tôi cảm thấy ưng ý với những gì mình và ekip đã đạt được.

Không chỉ là bộ phim được trông mong nhất trong năm 2013. Với kinh phí còng này, tôi phải tìm cách khác đơn giản hơn. Đúng, câu chuyện "Lửa Phật" là một cuộc chiến giành giật tình ái giữa các nhân vật chính nhưng Lửa Phật không chỉ khai phá về một tình cảm phức tạp giữa một người nữ giới và ba người đàn ông mà còn phá hoang về tình mẫu tử; tình cha con, tình đồng đội.

Họ có quyền được chê phim dở vì đó góc nhìn riêng của họ, nhưng giữa những lời chê phim thì cũng có rất nhiều lời khen phim. Theo anh, nghịch lý này phải chăng bắt nguồn từ sự pha trộn các nhân tố văn hóa Âu Mỹ trong phim?  Hollywood sẽ không bao giờ mua một bộ phim dở. Những ngọn lửa này thực ra đều ở trong mỗi chúng ta, dù sống ở thời đại nào cũng vậy, nó không quá vĩ đại và to lớn nhưng nếu chúng ta không biết cách kiểm soát thì sẽ khó có được sự bình an trong tâm hồn.

"Lửa Phật" còn là bộ phim "rầm rĩ" nhất từ đầu năm đến nay khi thu hút một lượng không nhỏ sự quan hoài của công chúng và những bài viết trái chiều trên mặt báo. Trước nhất, nếu tôi có làm nhiều vai trò trong bộ phim thì nó cũng chẳng làm tôi lừng danh hơn

Dustin Nguyễn: Báo chí đã quá khắt khe với

- Và điều đó có vẻ làm anh buồn thì phải. Và tôi nghĩ mình nên ủng hộ và phê bình các nhà làm phim Việt trong tinh thần xây dựng chứ không nên giày đạp hay đánh phá  - Xin cảm ơn anh về cuộc chuyện trò này!. Điều gì khiến anh tự tín đầu tư nhiều công sức, tiền nong cho bộ phim này, trong khi trước đó anh đã rất thành công với những bộ phim hài như "Để mai tính", "Long ruồi"?  có lẽ nào mình cứ đấu quẩn làm mãi luôn thể loai phim hài thôi sao? Chúng ta phải làm nhiều loại phim mới nữa để đa dạng hóa nền điện ảnh của mình chứ.

Còn ngọn lửa mà tôi muốn nói ở đây là những điều rất thực tại và gần gụi với cuộc sống. Vậy với lượng khán giả vào rạp xem "Lửa Phật", anh đánh ví thế nào về triểm vọng của dòng phim này tại Việt Nam?  Tôi có một niềm tin mạnh mẽ là điện ảnh Việt Nam sẽ chỉ có một hướng đi duy nhất là đi lên mà thôi, nhưng phải có ai đó dám đi những bước đi trước nhất.

Hiện, đây cũng là bộ phim trước tiên của Việt Nam bán được ở nhiều thị trường quốc tế nhất. - Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng có nhận xét rằng "Qua "Lửa Phật", các nhà làm phim có thể đo được gu của khán giả với dòng phim giả tưởng tại Viêt Nam".

Anh nghĩ như thế nào về điều này?  Đấy là quan điểm cá nhân của bạn và tôi trọng điều đó. Và tôi rất ưng với diễn xuất của các diễn viên trong phim. Theo Cảnh Sát Toàn Cầu. Mà khán giả không hề thắc mắc về sự pha trộn và thời đại của các phim này. Những người làm phim, đặc biệt là những người máu nóng với điện ảnh Việt Nam ít ra cũng nên nhận được sự coi trọng này.

Dĩ nhiên, nếu có nhiều tiền hơn thì sẽ có những trận chiến đấu vĩ đại chống giặc ngoại xâm, sẽ có nhiều tiền cho kỹ xảo và bối cảnh. Để rộng đường dư luận, chúng tôi đã có cuộc bàn thảo khá cương trực với đạo diễn Dustin Nguyễn về "Lửa Phật" và những dư luận xung quanh bộ phim. - Với "cách khác đơn giản hơn" nhưng người xem vẫn cảm thấy có gì đó phức tạp ở "Lửa Phật" khi bộ phim pha trộn nhiều yếu tố văn haá Âu - Mỹ - Á như: các chiến binh đi xe mô tô nhưng các nhân vật lại đánh kiếm, bối cảnh thì giống miền Viễn Tây, y phục thì vừa cổ trang vừa đương đại.

- Nhiều ý kiến cho rằng, anh đã quá "tham" khi kiêm quả nhiều vai trong bộ phim này (diễn viên, biên kịch, đạo diễn) và đó cũng chính là một điểm yếu của phim?  Hãy bàn về chữ "tham" này. Tôi muốn chia sẻ 2 thí dụ trong phim nước ngoài, đó là: "Sucker Punch" và "Resident Evil".

Tôi chỉ kinh ngạc là họ chỉ tụ họp vào việc chê thôi. Phim nào cũng có sự khen chê cả, tôi không kinh ngạc. Còn kịch bản, nếu tôi có một ý tưởng, muốn làm một loại thể phim mà chưa ai từng làm, chẳng nhẽ tôi cứ ngồi đấy mà đợi một ngày nào đó sẽ có kịch bản hiện ra? Không! Đó không phải là cách của tôi. - Cả bộ phim hầu như thường có cảnh nào về chiến tranh, về cuộc chiến của những chiến binh chống giặc ngoại xâm?  Như tôi đã trả lời ở trên, kinh phí của phim không đủ để thực hành những cảnh vĩ đại của chiến binh chống giặc ngoại xâm.

Có nhẽ "Lửa Phật" là phim giả tưởng đầu tiên ở Việt Nam nên nó quá mới mẻ và mọi người chưa sẵn sàng với thể loại này, chứ với thị trường thế giới, "Lửa Phật" đã bán được cho hơn 20 nhà nước kể cả thị trường đòi hỏi cao nhất thế giới là Bắc Mỹ.

Như tôi đã nói, bạn có quyền khen hay chê nhưng phải công bằng và nghiêm trang.

Nói hơi quá đáng. Dẫu biết đây là phim giả tưởng nhưng anh có nghĩ khán giả sẽ cảm thấy khó đồng cảm với những sáng tạo "không phản chiếu đúng hiện thực" của "Lửa Phật"?  Nếu "đúng hiện thực" thì còn gì là giả tưởng nữa?! Hai cùm từ này không thể đi chung nhau được.

Khi nhà đầu tư bỏ vốn vào phim này, họ đã giả tảng kiện với tôi là ngoài vai trò đạo diễn, tôi phải gánh vác thêm một trong các vai chính trong phim thì họ mới yên tâm đầu tư. - Trước tiên, anh nghĩ gì về những ý kiến khen chê cho "Lửa Phật" trong suốt hai tuần qua, kể từ ngày bộ phim công chiếu chính thức ở các rạp? Anh có cho rằng mọi người đang quá khắt khe với tác phẩm đầu tay của anh trong vai trò đạo diễn?  Tôi làm trong nghề này hai mươi mấy năm, phim nào cũng có quan điểm trái chiều, đó là chuyện thường ngày.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét