Vừa kể chị vừa lấy ra 2 chiếc giấy khen của Phúc khoe với chúng tôi: “Coi vậy mà nó hiếu học lắm nha!"
"Giá như… tôi dạy thêm nó bữa đấy để nó thỏa cái chí học hành một mai đi thảnh thơi cũng được”, cô ray rứt. Nhiều học sinh đã biết đọc, biết viết, ôn tập lại bài vở trong thời gian điều trị bệnh. Do quá yếu nên mẹ của bé phải ngồi đỡ con tập viết. Đến khi đọc được thông báo lớp học đặc biệt này trên báo, cô thử đến xem sao.
Bởi, các em tinh thần được rằng, học hôm nay chắc gì đã học được bữa mai nên không hiểu cái gì cũng hỏi nghiêm đường. Yếu hơn là bé Đặng Đỗ Trần Khanh, 9 tuổi, cũng bị căn bệnh ung thư máu hành tội. Còn những học sinh thường ngày thì cho bài nào, học bài đó. “Tại cháu cứ cố định đòi đến lớp nên tôi đành chiều con, chứ nó yếu quá rồi. Rồi 2 ngày sau Toàn mất.
“Cho con vui nốt bữa nay thôi” Buổi học chưa đầy 15 phút thì có bé tay vẫn còn cầm bình truyền dịch phải xin về phòng vì quá mệt. Lớp cũng chẳng có tên, có bảng hiệu và thực ra chỉ là một căn phòng nhỏ rộng chừng hơn 20m 2 , nằm ngay phía cuối tầng 3 của khoa Nội - Nhi, bệnh viện Ung bướu.
Nhưng nó bảo: Cho con vui nốt bữa nay thôi, ngày mai chắc gì con đã còn mà viết hả cô?"
Đến nay cũng tròn 1 năm. Cô Phạm Thị Tố đang kèm một bé viết chữ Cô Tố bổi hổi nhớ lại: “Mới năm ngoái, thằng Toàn vẫn còn ngồi học mà giờ không còn nữa. Lên đến lớp học đặc biệt này, cháu cũng được là học sinh giỏi nữa. Sau 25 năm dạy học ở Trường Tiểu học Phù Đổng, Q. Lần trước, bệnh viện đã trả cháu về một lần rồi, tưởng là không qua khỏi nhưng may quá, cháu khỏe lại và vừa nhập viện vừa học cùng các bạn”, chị Diễm rưng rưng kể.
Rồi được tặng giấy khen. Năm lớp 1 bé được học sinh giỏi, năm lớp 2 dù bị bệnh nhưng đến kì thi vẫn xin bệnh viện cho về quê thi lên lớp và kết quả bé được 9 điểm môn Toán và 10 điểm môn tiếng Việt.
Cậu bé này đang dù đang rất đau vì phải truyền nước nhưng vẫn đến lớp học Chị Võ Thị Diễm, mẹ bé Phúc cho biết, quê chị ở tận huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre. Lớp học là một phòng rất nhỏ, chỉ chừng 20m2 Cũng theo cô Tố, so với học sinh thường nhật thì ý thức ham học hỏi của các em bị bệnh cao gấp nhiều lần. Bữa nào cũng đòi tôi dạy thêm viết chữ cho.
Điều này khiến cô Tố hối mãi đến bây giờ
Thỉnh thoảng cậu bé lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài chuồng tiêu rồi mỉm cười với mẹ. Mặc dầu tay phải còn dính gạc bông do vừa phải tiêm thuốc điều trị bệnh nhưng cậu bé Đặng Võ Minh Phúc vẫn hặm hụi tập viết chữ bằng trái. Bình Thạnh, cô xin nghỉ vì bị nhiều bệnh.
"Nhờ thế mà nó cũng nguôi phần nào bệnh tật mà vui sống”, người mẹ nói. Lớp học này dành cho bệnh nhi ung thư điều trị tại bệnh viện được ra đời từ năm 2009, từ mơ ước mong muốn được biết đọc, biết viết, biết làm toán của các bệnh nhi phải điều trị bệnh trong thời kì dài.
Rồi có một bữa, nó cứ nằng nặc đòi tôi kèm thêm giờ nhưng tôi không chịu vì thấy nó yếu quá rồi. Lớp học này, thân phụ dạy quanh năm tháng ngày, không có kỳ thi. Thôi thì học tới đâu, hay tới đó, vui quên bệnh là tôi mừng lắm rồi”, mẹ bé Khanh xúc động nói. Đi khám Bệnh viện Ung Bướu thì cả gia đình phát hoảng khi biết cháu bị bệnh ung thư máu.
Nhà chỉ có độc nhất một cậu con trai thì đột nhiên đổ bệnh khi mới vào lớp hai. Ngay sau lễ khai trường, buổi học trước tiên của niên học mới cũng được diễn ra, với nhiều học trò “đầu trọc”
Cô Tố cho biết thêm, cô đến với lớp học này cũng rất ngẫu nhiên. Lớp học chữ là một hoạt động chăm sóc ý thức cho bệnh nhi của chương trình “ước mong của Thúy” và khoa Nội 3 Bệnh viện Ung bướu.
Cô Phạm Thị Tố, 58 tuổi, càn dạy chữ của lớp, nhìn quanh lớp một lượt rồi thở dài: “bữa nay vắng mấy đứa… đi về đâu hả con? Sao không còn đến lớp?”.
Lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh các cô bé, cậu bé đầu trọc lóc, tay cầm bình truyền nước, một tay cầm bút viết bài, cô xúc động mạnh và theo dạy lớp được 2 năm nay. Khoảng thời gian đó, cô lúc nào cũng nản, than bệnh, than mệt.
Nhưng, cũng có nhiều học sinh đã không còn nữa. Rồi công việc buôn bán của chị và việc học hành của con đành phải gác lại, rồi mẹ con dắt díu nhau vào bệnh viện. Nó mới có 6 tuổi mà ham học lắm.
Tuy nhiên, đến nay, lớp học đã bước sang năm thứ 5. Trong đó, có khoảng 30% học trò đã được điều trị bệnh và trở về địa phương nối đến trường. Thúy Ngà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét