Xã Tân Trạch hiện có 67 hộ, với 240 nhân khẩu người A Rem sinh sống, cả bản có hơn 20 chiếc xe máy và kiên cố trong ngày mai sẽ còn nhiều hơn nữa
Chiếc xe máy nát tươm nhưng may mắn sao Đinh Chui chỉ bị gãy chân và trầy xước nhẹ. Lúc đầu là vậy, nhưng sau chính quyền địa phương biết được, ngăn cấm triệt để việc đổi bò lấy xe nên họ không đổi bò nữa mà tìm cách khác. Thế nên, những chiếc xe đã sử dụng “hết đát”, xe “lậu” được các con buôn tân trang sơ sài đem lên bán lại cho người A Rem với giá từ 3 – 5 triệu đồng.
Từ khi có xe, việc đi lại của một số người A Rem không phải bằng đôi chân như trước nữa. Nhưng chạy được vài hôm thì chiếc xe nằm ì ra một chỗ, đạp mãi không chịu nổ. Khi được quốc gia tương trợ bò giống để phát triển kinh tế, người A Rem đã đem con bò đổi ngang lấy chiếc xe máy. Đinh Hoe gãi đầu trả lời: “Miềng không có bằng, ở trên bản không có ai dạy cho hết. Không bằng lái, không mũ bảo hiểm Nếu như trước đây người A Rem lạ lẫm với chiếc xe máy thì nay nhiều người lớn tuổi ở đây lại cảm thấy sợ.
Đinh Chui (25 tuổi) trong một lần say rượu, phóng xe nhanh quá đâm vào một chiếc xe lu bên đường. Hỏi bị tai nạn rồi không sợ hay sao chạy xe nhanh thế, Đinh Chui cười xòa: “Bị nhẹ thôi mà, người miềng thì khỏe rồi mà cái xe nằm một chỗ không có tiền sửa, phải đi nhờ xe”.
Đi lại thăm bạn bè chỉ cách nhau vài km họ cũng ngồi trên xe máy. Chả là từ khi có đường bê tông trải dọc ngang khắp bản, đường đẹp các cậu thanh niên trong bản ngồi lên xe cứ phóng vèo vèo.
Thấy người Kinh “chễm chệ” trên xe vun vút đi-về, trông thật đường bệ, người A Rem cũng ước ao được “cưỡi” trên một chiếc xe máy như thế. Có anh say rượu, nửa đêm rú ga chạy quanh bản, bóp còi inh ỏi không cho ai ngủ.
Người A Rem vẫn chưa có ý thức chấp hành luật khi tham gia giao thông. Miềng đi chơi chở anh em đi cùng cho vui, xe miềng chở 3 mà vẫn chạy êm lắm”. Đi đường gặp người Kinh đi xe máy họ còn tránh hẳn vào bụi cây. Mấy anh cảnh sát đành lắc đầu chán ngán, thôi đành cho qua vậy. Giả dụ trước đây người A Rem lạ lẫm và thích thú chiếc xe máy thì nay nhiều người lớn tuổi ở đây lại cảm thấy sợ.
Bà con dân bản thấy là bạt vía, tránh xa. Mấy tuần sau lại thấy cưỡi xe lao vun vút. Những năm gần đây, được quốc gia quan hoài đầu tư, đường giao thông vào bản và đi lại giữa các bản được đổ bê tông, láng nhựa phẳng lì; ô tô, xe máy có thể chạy thẳng một mạch vào trọng tâm xã.
Họ khai hoang mật ong, sản vật của rừng để bán lấy tiền mua xe, nếu không đủ thì họ chung nhau mua vậy, miễn có xe. Nhiều đôi vợ chồng trẻ cũng đèo nhau lên rẫy bằng xe máy… Nhưng tịnh vô, người A Rem không ai có bằng tài xế cả và cũng chẳng bao giờ đội mũ bảo hiểm.
Miễn xe nổ to, còi vang, đèn sáng là họ ưng cái bụng. Phan Phương. Hỏi ra mới biết phải đổ xăng vào xe mới chạy được, vậy là tức tốc lên rẫy hái măng, hái ớt về đổi lấy xăng. Họ sợ chính con em mình đi xe máy. Người A Rem cũng quen dần tiếng động cơ, tiếng còi inh ỏi của xe cộ qua lại. Có cầu ắt hẳn sẽ có cung, những người bán hàng dưới xuôi lên cái gì cũng có để bán, từ hạt muối, gói bột ngọt đến cả chiếc xe máy mà người A Rem đang ước ao.
Tiêu chí chọn xe của người A Rem cũng đơn giản như suy nghĩ của họ vậy. Hỏi sao không đội mũ bảo hiểm, Đinh Hoe vô tư bảo: “Đội mũ bảo hiểm ngứa ngáy khó chịu lắm”. Sợ chính con em mình đi xe máy.
Đổi bò mua xe máy Hơn chục năm về trước, đường lên xã Tân Trạch còn khó khăn, lần đầu nhìn thấy chiếc xe máy người A Rem lạ lẫm hết sức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét