Nghĩ suy. Ở Đan Mạch. Nếu cứ như cái ý đó. Ấy thế nhưng. Thậm chí. Nhiều thành viên ban giám khảo đánh giá chất lượng ý tưởng của các đồ án nghèo nàn. Thành viên ban giám khảo. Người ta còn lãng phí những khoảng không gian “vàng” bên trong các công trình kiến trúc bằng đủ thứ nguyên liệu đắp điếm một cách vô duyên và vô ích.
Và cuộc thi đi tìm nhân kiệt kiến trúc của Quỹ thảo luận văn hóa Việt Nam-Đan Mạch cũng hình thành trên thực tại đó.
Những cuộc thi quốc tế như của Quỹ trao đổi văn hóa Việt Nam-Đan Mạch sẽ tạo ra sân chơi hữu dụng cho các nhà kiến trúc sư.
Ông này nói: Giá trị của kiến trúc không phải nằm ở các công trình mà nằm ở khoảng không gian bên trong nó.
Hình như nhiều người không phân biệt rõ ý tưởng viển vông và ý tưởng phá cách. Những “siêu ý tưởng” đó về căn bản không thể vận dụng cho bất cứ công trình kiến trúc nào.
Cái người ta cần là sự hợp lý. Sự thực thì các kiến trúc sư Việt Nam không thiếu những ý tưởng mới. Bạn có thể vẽ đồ án của mình bằng tay với bút chì cũng được”.
Khoa học và cố nhiên cả sự hài hòa kiến trúc nữa. Chứ chẳng dụng công nghiên cứu. In ấn nhiều màu sắc. P. Vô bổ. Họ còn phát hiện ra vài đồ án còn sao chép từ những tạp trí ngành kiến trúc.
Hangen. Thì bất cứ công trình dân sinh nào của dân ta cũng ngồn ngộn những ý tưởng phong phú. Họ vẫn nhận được nhiều đồ án tả ý tưởng khá hóm hỉnh thế này: Làm sàn kính cho những dòng kênh để lấy không gian vui chơi; làm những lề đường lưng sườn nhà cao tầng để lấy lối đi; hay có cả những “siêu chuồng cọp” nằm đè lên những con hẻm… Và đương nhiên.
Có ông kiến trúc sư nức danh tên là J. Những ý tưởng nhỡ ra đó không được ban giám khảo đánh giá cao. Nhiều giải thưởng quốc tế gần đây đã chứng minh nhận định đó. Tuy thế. Kiến trúc sư H. Việt Nam đang trên đà phát triển. Nói: “Chúng tôi chỉ cần ý tưởng mới. Gehl. Ban giám khảo cần những ý tưởng phá cách nhưng phải bám sát thực tiễn chứ họ không cần những “siêu ý tưởng” viển vông.
Chúng ta cần nhiều công trình mới và nhiều ý tưởng mới. Táo tợn đầy bất ngờ… hoàn toàn có thể nhận giải cao nhất là một chuyến đi học tập. Một thành viên ban giám khảo còn cương trực nhận xét tuồng như người thi chỉ dự theo phong trào. Một lần nữa phải nhắc lại là các vị trong ban giám khảo gồm cả người Việt Nam ta và Đan Mạch đã phải thất vọng vì chẳng có ý tưởng gì mới.
Giao lưu tại Đan Mạch trong vòng 7 ngày. Mong các nhà kiến trúc đừng bỏ qua những dịp như vậy để tả những ý tưởng tuyệt của mình như một cách tri ân với đất nước và người dân mình.
Cái mà chúng ta thiếu nằm ở tâm thế tham gia cuộc thi. Chứ không phải những đồ án được biểu hiện đẹp đẽ. Ỷ THIÊN.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét