Và chuyện đàn ông ngoại tình với bên ngoài thế nào đi chăng nữa thì về đến nhà, họ vẫn coi vợ là số một là được. Mọi tài sản đều đứng tên tôi cho dù tôi chẳng kiếm ra đồng nào cả. Gia đình tôi luôn được những ưu tiên số một, ở nơi sang trọng nhất bằng tiền tài anh ấy. Và sex của hai vợ chồng cũng vậy. Anh luôn là người chiều chuộng và phục vụ tôi rất mực. Mỗi lần anh đưa ra một trò gì mới là tôi đều biết anh đã học được nó từ cô gái nào. Những thứ phụ nữ bị anh mê hoặc bằng quyền lực, Tiền bạc và cả vẻ đàn ông lịch duyệt của anh, tôi luôn coi rẻ.
Có nhiều cô đến gặp tôi khóc nức nở vì quá yêu chồng tôi nhưng vẫn sẵn sàng ra đi khi tôi gợi ý về một khoản tiền chu cấp. Mỗi lần đi hội nghị, thay vì chọn bộ đồ vest cho chồng thì tôi lại chọn những cô gái trong cái list của chồng tôi cho anh. Cái kiểu cô Ly sẽ rất hút đàn ông hay cô Hương khá thắm thiết, cô Thảo thì thông minh nhưng anh phải nhắc nó đừng lộ liễu vẻ gian dâm kẻo làm hỏng hình ảnh của anh. Những nhận xét ấy đều được đưa ra qua những câu chuyện anh kể về họ, thế nên luôn chuẩn xác.
Tôi biết cánh giám đốc các anh đi hội nghị thế này rồi cũng sẽ chơi trò chơi quen thuộc là đổi bồ cho nhau thôi. Đó cũng là lý do mà tôi không bao giờ đi cùng anh. Những phi vụ mua bán thư ký gầm bàn cũng diễn ra trực tính. Thậm chí có lần, chính tôi đi ăn giá một cô thư ký gầm bàn cho chồng. Tôi khá rẽ ròi trong chuyện này bởi tôi đủ tự tín vào việc chồng tôi luôn tỉnh táo. Và hơn thế nữa, tôi cũng chẳng đằm thắm với sex lắm.
Cả tháng hai vợ chồng mới “giao ban” một lần và chính yếu là anh phục vụ tôi như một nữ vương. Tiền nong tiêu thế nào anh đều có vắng đầy đủ với tôi. Các khoản chi lớn đều do tôi quyết. Bạn bè đôi lần le lưỡi nghe tôi kể và bảo rằng họ chẳng thể làm được điều đó như tôi. Nhưng tôi thiển nghĩ rằng vợ chồng với nhau mà kiểm soát và áp luật với nhau chỉ tổ khiến cho cả hai chơi trò thi nói dối. Mà tôi thì ghét giả dối. Cứ nói thẳng nói thật đi mới được. Và tôi dù không đậm đà với sex nhưng cũng lại là người rất thích xem người ta sex với nhau thế nào. Thế nên mới có chuyện chồng tôi quay clip về cho tôi xem, thậm chí vài lần tôi đề nghị được xem sống nhưng anh không chịu. May là vậy do nói gì thì nói, nếu xem trực tiếp, tôi vững chắc sẽ bị lãnh cảm mất. Bởi tôi sẽ bị ám ảnh về vị trí số một của mình. Tôi sợ sẽ nghe thấy những lời thề nguyền tâng bốc nhau khi họ làm chuyện đó với nhau. Có vẻ như là tôi đã yêu chính bản thân mình nhiều hơn, yêu quyền lực là người số một nhiều hơn. Vì sao tôi nhận làm bộ đó? Là vì có một lần chồng tôi đã vô tình thu cả ngôn ngữ trong clip.
Hôm ấy tôi đã giận điên lên khi cái con bé trong clip đã nói câu: “Bà vợ già nhà anh chắc cả đời cũng không hiểu được sự thăng hoa của việc làm tình đâu nhỉ?”. Tôi đã tức điên lên và xử đẹp cô nàng ấy, núp dưới danh nghĩa đánh ghen. Cô nàng bị cắt trụi tóc và bị dọa sẽ xăm ba chữ “gái lăng loàn” lên ngực phải còn hỗ tương với chồng tôi. Khổ thân cô nàng sợ hãi đến độ bỏ vào Nam sống. Chồng tôi thì cứ sằng sặc cười và bảo vợ ghê gớm thế thì mất hết mối của anh. Nhưng từ đó anh rút kinh nghiệm không để lại tiếng trong clip. Và đương nhiên, anh không bao giờ đồng ý cho tôi xem diễn sống.
Mọi chuyện thay đổi khi chồng tôi bắt đầu cặp với một cô nàng mới. Đó là cô nàng giám đốc từ một công ty khác, là đối tác của công ty chồng tôi. Ban sơ tôi cũng không chú ý lắm vì vẫn nghĩ rằng cô nàng đấy không bốc lửa cũng chẳng mưu mô gì với chồng tôi. Nhưng rồi tôi hoảng hốt khi phát hiện ra chồng tôi đã liên lục giấu tôi nhiều điều. Chừng như anh đã yêu cô nàng ấy. Là “yêu”, cái mỹ từ gớm ghiếc và xa xỉ ấy đã xuất hiện trong mối quan hệ này. Tôi cố gắng không tin và bắt đầu khởi động hệ thống phòng thủ của mình. Bằng việc bổ sung vào danh sách thư ký của chồng tôi vài người đẹp thuộc hàng hot, tôi ưng ý trả thu nhập ngoài lương gấp nhiều lần cho những cô nàng ấy để quyến rũ chồng tôi. Nhưng Dường như là vô bổ. Chồng tôi hoàn toàn không động đến các cô gái ấy. Anh bắt đầu nói láo tôi nhiều hơn. Có lần anh mang một cô gái đi cùng vào khách sạn nhưng rồi anh lại không ở cùng cô ta mà lẻn cổng sau để tới đón cô nàng giám đốc kia đi ăn ốc. Họ chỉ ăn ốc với nhau rồi ngồi cà phê trong một quán lịch sự. Họ chia tay nhau về đầy lưu luyến. Nụ hôn cũng dài và ánh mắt nhìn nhau cũng tình hơn. Tôi phát hiện ra chiều đó bởi tôi đã thuê thám tử theo dõi họ.
Tôi bắt đầu suy sụp. Người đàn ông của tôi đang từng chút một rời ra khỏi ngôi nhà này. Thậm chí anh chẳng cần gì hết. Tiền nong không cần. Quyền lực không cần. Cả công ty cũng không cần. Và đáng sợ hơn là cả cô nàng kia cũng vậy. Cái mà họ đang cùng cần là một mái ấm. Cô nàng dã ly dị chồng và nuôi một cậu con trai chừng 4 tuổi. Chồng tôi và đứa bé ấy rất gần gụi với nhau. Có những buổi chiều hai người họ đèo nhau bằng xe đạp đi bơi. Rất tình cảm. Trong khi với con trai ruột của mình thì chồng tôi luôn phó mặc cho tôi nuôi dạy. Có nhẽ cũng do tôi đã từng bắt chồng đầu tư vào làm việc chứ đừng kiểu nữ giới trông nom con. Thế nên hai bố con ruột có mối quan hệ khá lỏng lẻo với nhau, không như với cậu bé kia.
Tôi đã bật khóc khi tôi nghe đứa bé ấy gọi chồng tôi là “bố” một cách tin tưởng.# Như thể chồng tôi là bố ruột của nó vậy. Bỗng chốc, mọi thứ như tan loãng ra. Tôi bắt đầu nhận ra ý nghĩa thực sự về mái ấm khi nhìn cảnh chồng mình với cô nàng giám đốc kia cùng đứa trẻ. Tôi bắt đầu nhận ra cảm xúc yêu và được yêu khi chứng kiến cảnh họ chuẩn bị một chuyến đi chơi xa với nhau. Tôi co rút lại, thảm và đắng nghét. Tự hỏi lòng mình rằng, tôi đã dành bao nhiêu phần trái tim mình cho chồng? tuồng như là có song nghe đâu là không. Là có bởi tôi cũng thấy ghen đây, thấy xót đây, thấy đau đây… đến cùng tận tâm tư. Là không bởi tôi đã bao giờ nuôi dưỡng xúc cảm của anh với tôi chưa? Hay toàn bộ câu chuyện luôn như hai… thằng bạn thân?

Ảnh minh họa
Tôi nhận ra mình đang mất dần anh. Và khi đối diện với những mất mát ấy, tôi nhận ra tôi cần anh xiết bao. Những giọt nước mắt của tôi đợi chờ được anh lau dùm nhưng rồi nó đành vỡ vụn, đâm xuyên thấm trái tim tôi. Ôi, tình tưởng của tôi. Tưởng nó bền vững đến vạn năm khi tôi trở nên người vợ hoàn hảo nhất trên dương thế này. Tôi nhận ra trong gần 10 năm chung sống với nhau, tôi đã biến trọn vẹn cuộc sống của anh thành cuộc chơi của mình. Tôi chẳng có gì hết. Tiền bạc, sổ đỏ, những tài khoản kếch xù xét cho cùng dù đứng tên tôi đi chăng nữa thì nó cũng chẳng có giá trị gì hết khi người chồng – tài sản giá trị nhất của tôi – lại được tôi san sớt một cách vô tư cho ắt mọi người. Tôi tưởng mình làm vậy là chồng sẽ vui, sẽ yêu và sẽ mãi mãi thuộc về tôi nhưng hóa ra tôi lại đã đang đẩy anh ra khỏi cuộc sống của mình. Anh có hối tiếc không khi những giá trị hôn nhân giữa tôi và anh chỉ được tính bằng việc đưa tiền về bao lăm và được thỏa thích chơi gái? Đó nào phải là giá trị làm nên một cuộc hôn nhân vững bền?
Tôi sụp đổ. Lúc này đây, tôi ngồi chờ một lá đơn ly hôn từ chồng mình. Có nhẽ đó cũng là điều độc nhất vô nhị tôi biết về anh một cách vững chắc, chứ không phải những gì tôi đã từng tưởng nắm rõ về anh như lòng bàn tay của chính mình. Không phải thế! Không phải thế!
Phương Anh
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét