Sau đó anh được đưa về bệnh viện 175 điều trị với vùng hoại tử lan rộng. Vết thương nặng đã từng khiến anh tìm đến cái chết bằng cách đổ cồn vào người và tự đốt. Sau đó nhờ sự cổ vũ của người thân, đồng đội anh đã vượt qua được gia đoạn khó khăn này, tuy thế phần dưới thân của anh đã bị liệt hoàn toàn. Hiện tại anh đang ở trong căn nhà nhỏ tại hẻm 776, đường Nguyễn Kiệm, quận Bình Thạnh, TP.HCM cùng mẹ và gia đình người cháu. Mỗi ngày anh ngủ được khoảng 4 tiếng, thời kì còn lại là liên hồi với những suy tư, trăn trở. Suốt hơn 20 năm qua mọi sinh hoạt của anh đều do một tay cụ Nguyễn Thị Ngọc - mẹ anh toan tính. Nhắc đến mẹ, đại úy Đông đã không kìm được xúc cảm vì “đáng lẽ tôi phải là người nuôi mẹ, nhưng đến hiện thời mẹ vẫn nuôi tôi”. “Mong ước của tôi là làm sao mẹ được khỏe mạnh, mẹ có mệnh hệ gì tôi cũng không sống nổi…” dòng nước mắt ứa ra khiến câu nói của người lính can tràng nghẹn lại. Sinh hoạt hàng ngày của anh hiện gói gọn trong chiếc giường rộng hơn 2 mét vuông, với vài ba vật dụng đơn sơ đặt xung quanh. Niềm vui lớn nhất với anh lúc này là được nhìn thấy mẹ già khỏe mạnh, chơi cùng đứa những cháu nhỏ đang bi bô tập nói, và đôi khi là uống những tách trà nóng cùng chiếc điếu cày. Cách đây ít hôm anh đã phải nhập viện 3 ngày vì bệnh tim, “hiện nó (quả tim) điều khiển mình rồi, chứ mình không điều khiển được nó nữa, mỗi khi nghe tiếng động mạnh hay giật mình là nhói lên như có ai bóp mạnh” – anh tâm tư. Sau khi về nhà, thầy thuốc khuyên anh nên vận động nhẹ nhõm, nhưng chiếc xe lăn được tặng cách đây mấy năm đã rỉ sét, ọp ẹp và chỉ dùng được trong khoảng cách gần khi mọi người chuyển anh từ giường xuống nhà tắm. Giờ cụ Ngọc cũng đang bị bệnh tim, cao huyết áp hành hạ, nhưng hàng ngày vẫn đòi chăm anh như hàng chục năm qua vẫn vậy. Mấy hôm trước, khi anh vào viện, cụ ở nhà cũng bỏ ăn theo… Anh đã viết đơn xin chuyển người săn sóc hiện thời từ anh trai sang cho mẹ, để cụ Ngọc có được bảo hiểm y tế, nhưng vẫn chưa có phúc âm. Hiện tại cuộc sống hàng tháng của hai mẹ con mong chờ vào tiền lương của anh cộng với 70.000 tiền gửi 5 chiếc xe máy. Tuy hoàn cảnh rất khó khăn nhưng anh chưa bao giờ than trách, “mình còn may mắn hơn các đồng đội nhiều lắm, khi vẫn được ở bên mẹ, người nhà” – người đại úy mỉm cười. Nguyễn Cường |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Hình ảnh cuộc sống bình thường của một thương binh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét