Ở góc độ điện ảnh, kịch trường, chủ đề đồng tính cũng được các đạo diễn để ý đến, đưa vào các bộ phim, vở kịch của mình, tuy không nhiều
Khi đồng tính bị đồng nghĩa với câu khách Khoảng hơn 10 năm trở lại đây sau “Một thế giới không có nữ giới” của nhà văn Bùi Anh Tấn (năm 1999), chủ đề đồng tính này liên tiếp được các nhà văn khai phá với sự ra đời của một loạt các tác phẩm như: “Chuyện tình của Lesbian và Gay” của Nguyễn Thơ Sinh, “Song song” của Vũ Đình Giang, “Bóng” của Nguyễn Văn Dũng.
Hiện có một số tác phẩm viết về đồng tính nhưng từ câu chữ đến nội dung quá dễ dãi. Nhận định này không hẳn phi cơ sở khi tiểu thuyết "Một thế giới không có phụ nữ" nhà văn Bùi Anh Tấn đã từng bị 3 nhà xuất bản cự tuyệt, bị sửa đoạn kết trước khi in; “Không và sắc” trước khi đến được với độc giả cũng bị "lưu đầy" ở 5 nhà xuất bản… Một chướng ngại nữa khiến cho văn học nghệ thuật về đề tài LGBT đi được vào lòng người, thậm chí còn gây tác dụng ngược làm tăng sự kỳ thị của tầng lớp, đó là do chủ đề đồng tính đã bị khai thác một cách nhăng, dễ dãi nhằm mục đích câu khách, gây cười.
Hồng Minh. Tổ chức Y tế thế giới cũng đã loại đồng tính ra khỏi danh sách căn bệnh từ năm 1990. Cái sự nổi da gà mà vị đạo diễn nhắc tới ở đây chính là suy nghĩ ngớ ngẩn của người làm phim, khi họ đòi chữa bệnh cho người đồng tính.
Đạo diễn sàn diễn Bùi Như Lai san sớt, trước năm 2006, anh rất kỳ thị những người đồng tính. Đối với nhà văn Bùi Anh Tấn, viết không đơn giản chỉ là thỏa mãn cái tôi. Nhà văn Bùi Anh Tấn trong một lần giải đáp đáp báo giới cách đây không lâu đã nói rằng muốn tác phẩm về LGBT “sống” được thì “không đơn giản lấy chuyện đồng tính ra để câu khách, mà cần phải là tác phẩm có giá trị văn chương cố định.
Trong khi ở thời đại bùng nổ thông tin, kiến thức, nhiều người đã hiểu đồng tính không phải là bệnh, đồng tính là thiên hướng dục tình tự nhiên trong mỗi con người ngay từ khi được sinh ra. Tuy nhiên, hiện thời khi nói đến cộng đồng LGBT, hình dong trước nhất sẽ là những con người trai chẳng ra trai gái chẳng ra gái, ẻo lả, thậm lừa đảo, trộm cướp, nhẹ nhõm hơn thì cũng suốt ngày ẩn núp trong bóng tối, khóc than kể lể… Và văn học, nghệ thuật cũng không tránh khỏi lối mòn tư duy này.
Điều này không chỉ trong văn chương mà trên các lĩnh vực sàn diễn, điện ảnh là rõ nét nhất. Hình minh họa vì sao những người làm nghệ thuật, các văn sĩ lại không đặm đà với chủ đề đồng tính? Đó là một trong những câu hỏi được nhiều tác giả trong những lĩnh vực nghệ thuật khác nhau đã đặt ra.
Đây là nguyên tắc chung cho tuốt luốt chứ không riêng gì chủ đề đồng tính. Nhọc nhằn, được đón nhận không rần rộ nhưng dù sao những tác phẩm này cũng đã tạo ra những tiếng vang nhất thiết trong dòng chảy của văn chương nói chung. Trong khi đó, thế cuộc của những người đồng tính luôn đầy nước mắt và tủi hổ.
Đã đến lúc không phải cứ viết về người đồng tính là để họ khóc than kể lể, ẩn nấp trong bóng tối, mà thay vào đó họ phải là những công dân trong xã hội với đầy đủ quyền sống, quyền làm người. Trang Hạ - tác giả của hai tác phẩm viết về người đồng tính “Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử” và “Thế giới không nữ giới” cho rằng: "Khi viết về LGBT, bản thân tác giả chúng tôi cũng bị dư luận kỳ thị, hay có người chỉ coi đó là chiêu trò để câu khách".
” Lời nhận định của nhà văn không sai khi gần đây hàng loạt các phim Việt Nam có nhắc đến đồng tính như “Cảm hứng hoàn hảo”, "Nàng men chàng bóng"… đã bị xếp vào hàng thảm họa.
Hiểu, san sẻ rồi hẵng làm Sẽ là thảm họa khi tác giả văn chương nghệ thuật viết, làm về những chủ đề mà bản thân còn hiểu một cách lù mù, phiến diện. Cũng từ đó, anh dành nhiều thời gian, nhiệt huyết để sáng tác các tác phẩm về LGBT và được cộng đồng nhiệt tình đón nhận Theo TS Chu Văn Sơn – ĐH Sư phạm HN sở dĩ hiện giờ vẫn tồn tại khoảng trống lớn trong văn chương nghệ thuật về đề tài LGBT bởi người làm nghề thiếu tính chủ động, tinh thần tìm tòi, mô tả.
Đến nỗi, một vị đạo diễn đã từng lên tiếng rằng “có cảm giác chính những người làm ra những bộ phim, nhân vật này không có kiến thức và có cái nhìn sai lệch về đồng tính, nên nhân vật của họ khi xem cứ thấy… nổi da gà”. Chỉ khi được tiếp xúc và làm việc với các tổ chức quốc tế về quyền của người đồng tính, anh mới đổi thay nhận thức.
“Muốn viết hay về đồng tính cần đi từ tự phát (dựa trên trải nghiệm riêng) đến tự giác (dựa trên kiến thức về giới)”, theo ông Sơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét