TS Nguyễn Tùng Lâm, người nghiên cứu và triển khai sớm kỹ năng mềm ứng dụng cho học sinh - sinh viên cách đây gần 10 năm, nhấn mạnh, kỹ năng mềm hay kỹ năng sống vốn là sự thẩm thấu và trải nghiệm. Thi phản ứng liền bị gã trừng mắt, đe dọa. Hoảng sợ, Thi theo lên xe nhưng gã không đưa cô về phòng trọ mà chạy thẳng hướng Phạm Văn Đồng đi phi trường Nội Bài.
Xã hội đương đại cần những kỹ năng gì, năng lực gì để lớp trẻ có thể hòa nhập và hoàn thiện mình thì trong nhà trường hãy tụ hợp trang bị cho học trò cái đó, cần bỏ những tri thức quá trừu tượng, xa rời thực tế đời sống.
Đơn cử như cô sinh viên bị hãm hiếp trên, dù có chập tới đâu thì cũng phải biết hô hoán, phòng thủ, thậm chí có sự cảm nhận để tránh chuyện trò với những kẻ không đáng tin tưởng.
Mặt khác, trong nhà trường, người dạy cũng phải được trang bị tri thức sống một cách đầy đủ, phải qua trải nghiệm thực tiễn, phải biết quan sát học trò vô thiên lủng để đưa ra những định hướng, truyền thụ hữu ích, sáng tạo. Uyên Na. Nào là áp lực thi (có thể ba má, thầy cô, từng lớp đặt kì vọng sai); áp lực bị kém cạnh bạn bè (bị so sánh, mặc cảm, không được là chính mình); sức ép từ người lớn (vừa phải học giỏi, vừa phải là con ngoan, vừa phải làm ưng người lớn khi mà cái nhìn của các em đã khác người lớn rất nhiều).
000m, Ánh nói “em biết đường rồi, em đi xuống trước nhé”, sau đó thì mất hoàn toàn giao thông. Kỹ năng này, thiếu thì phải tự tìm, phải có sự định hướng, tự trang bị, chứ không phải khi thấy thiếu sẽ chạy sô hết lớp này đến lớp khác thì sẽ “thành tài”. 000 đồng. Biết Thi đang chờ xe về chỗ trọ, gã ngỏ ý muốn đi cùng. Hay như nam sinh viên mất tích phải biết những vật dụng tối thiểu bất ly thân bên mình là điện thoại di động… Những điều đó đến từ đâu nếu không từ sự định hướng, “hoa tiêu” của người truyền đạt.
Thực hiện, trải nghiệm, thậm chí tạo nên nhiều tình huống khác nhau để học trò phải va đập, nghĩ suy, tự tìm cho mình cách sống, hành vi phù hợp, điều đó mới có thể giúp các em thật sự có được năng lực để tự điều chỉnh bản thân và tham gia đời sống tầng lớp một cách tốt nhất”, TS Lâm nhấn mạnh. # Như tên Hưng kể trên để hắn không nảy sinh ý đồ xấu.
Tầng lớp càng đương đại bao nhiêu thì những sức ép trên càng khó tránh bấy nhiêu. Đến nay, sau nhiều đợt kiêng kị với đủ mọi biện pháp nghiệp vụ nhưng thông báo về Ánh vẫn bặt vô âm tín. Lúc rời đoàn, Ánh chỉ mang theo một túi bánh nhỏ còn điện thoại và đồ ăn sẵn chuẩn bị trước thì để trong túi đồ thuê người gánh hộ khi leo núi. Trước đó, cộng đồng “phượt” xôn xang về chàng sinh viên năm thứ 2 Phạm Ngọc Ánh (trường ĐH Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội), bị mất tích trên đỉnh Fanxipang từ ngày 12/7 trong chuyến leo núi khi tách đoàn đi xuống một mình.
Tuy nhiên, theo ông Lâm, tất những bài học không nên thiết kế như một bài truyền dạy, mà hiệu quả của giáo dục chỉ có thể đạt được bằng trải nghiệm của chính người học. Trước sự việc trên, dư luận đều nhất tề “không hiểu nổi” khi cô gái này đã là một sinh viên ĐH, lại giữa chốn đông người như thế mà không biết hô hoán, phòng ngự bản thân để gã đồi tệ thị uy?.
Thiếu nữ này cho biết, chiều cùng ngày, khi đang ngồi gần quán nước đón xe buýt ở khu vực bến xe Mỹ Đình thì một thanh niên tóc húi cua tới ngồi cạnh làm quen. Không thể hiểu nổi Ngày 20/8, Công an Hà Nội ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam Đỗ Văn Hưng (24 tuổi, xã thanh bình, huyện Yên Sơn, Tuyên Quang) để điều tra về hành vi hãm hiếp, cướp tài sản.
Sau đó, hắn đưa nạn nhân tới một nhà nghỉ gần đó, cưỡng hiếp nữ sinh này hai lần mới thả về. Nạn nhân là Thi, nữ sinh một trường đại học ở Hà Nội. Thi rút tiền trả cho chủ quán nước nhưng gã này giằng lấy nhét vào người rồi gọi taxi đưa cô gái đi. Chẳng thể học đại trà, dạy đại trà, Không thể giảng như một bộ môn. Trên xe, cô bị hắn cướp chiếc điện thoại Samsung Galaxy S2 HD và 700.
“Tôi không quan niệm đây là việc “cần học” mà là việc “cần sống”. Theo lời kể của anh họ và là người đi cùng Ánh, trong lúc đoàn ngồi nghỉ tại điểm cách chân núi khoảng 3.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng, thực tiễn giờ, ngay từ nhỏ đôi vai các em đã dần đuối sức khi phải gánh quá nhiều sức ép, so với nội lực non nớt.
Lạc lối vì thiếu “hoa tiêu”? nghe đâu, những câu chuyện đáng tiếc, đau lòng trên không liên tưởng tới nhau trong một chủ đề nhưng cốt lõi của tất những “nếu như, giá mà” đó đều bởi một căn do sâu xa, người trẻ ngay cả khi đã là sinh viên, họ vẫn chưa được trang bị một hành trang để ứng phó, đối mặt với những khó khăn, cạm bẫy và tai ương của cuộc sống.
Khi taxi đến thị trấn Quang Minh, gã trả tiền xe, rồi ép cô gái đi ăn cơm tối. Hay nói đúng hơn, giới trẻ đang bị tung ra giữa vũng xoáy của những giá trị sống bị đảo lộn mà không có hoa tiêu chỉ đường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét