Thế nhưng, lật giở những trang lý lịch của Kiên thì đó là chuỗi ngày âm u tột cùng
Từ tấm gương của Kiên, nhiều đồng chí đã hà tiện ăn tiêu cá nhân chủ nghĩa, tần tiện phụ cấp viện trợ gia đình. Tai nạn bất ngờ của anh trai tựa như cánh cửa đồ sộ khép chặt tương lai và những ước mơ của chàng trai miền biển Nguyễn Văn Kiên. - Thế cục có những thứ không thể ngờ được anh ạ! Mọi thứ diễn ra bất ngờ làm cho người lạc quan nhất vào cuộc sống như em cũng không dám đối diện với sự thực.
Ba tuổi, Kiên mồ côi mẹ; bố thì bị tai biến, tê liệt từ khi em chưa ra đời. Quan trọng là chúng ta phải có niềm tin và luôn cầm hết mình.
Được cả nhà ủng hộ, Kiên như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Kiên sở hữu khuôn mặt sáng, phong cách chuyện trò tự tin, trôi chảy nên ai cũng nghĩ em được sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả và hưởng thụ sự giáo dục đầy đủ của bác mẹ và nhà trường.
Thế nhưng khi anh trai bị tai nạn, em đã nghĩ ước mong đó sẽ mãi dang dở. Vốn khỏe mạnh, nhanh nhẹn nên Kiên chẳng nằn nì việc gì, miễn kiếm được tiền lo toan bữa ăn và tiền thuốc chữa bệnh cho bố và anh trai.
Nghĩ đi nghĩ lại Kiên đánh liều mượn thêm của hai người bạn thân là Trần Minh Sang và Trần Mạnh Vũ -người cùng xã, tòng ngũ cùng đợt thêm 500. “Hậu phương” và “tiền tuyến” của Binh nhì Nguyễn Văn Kiên cùng thi đua đã tạo nên những kết quả hăng hái.
Kiên chia sẻ: - Em tin là mọi ước mơ trên đời đều có thể trở nên sự thực; dù đó là muôn nghìn thử thách. Bài và ảnh: ĐỨC DỤC. Kiên luôn chịu khó rèn luyện, học tập và chấp hành nghiêm kỷ luật quân đội.
Cứ ngỡ mẹ mất sớm, bố nằm liệt tại chỗ từ khi em còn nhỏ thì sẽ chẳng còn thảm kịch nào hơn thế.
Nguyễn Văn Kiên nhớ lại: - Ngày đầu vào quân ngũ, mâm cơm rét mướt tình đồng đội, có cơm nóng, thức ăn đầy đủ. Đêm đêm, khi phòng ngủ trung đội rơi vào không gian thinh lặng, còn Kiên thì cứ trăn trở với cuộc sống ở hậu phương.
Tháng phụ cấp trước tiên, tháng thứ hai rồi lại tháng thứ 3, Kiên nhẩm tính trong ví mới có khoảng hơn 1,5 triệu đồng. Dù đã cố giấu đi giọt nước mắt nhưng chẳng thể, em đành phải bỏ bát cơm xuống đi ra ngoài để khỏi ảnh hưởng tới các bạn.
Như thế cũng là cách để giúp cháu yên tâm học tập, đoàn luyện. Đôi mắt ông rơm rớm: - Chưa bao giờ tôi được cầm số tiền ý nghĩa thế này. Biết được khao khát cháy bỏng của Kiên, chú ruột là Nguyễn Văn Chi đã xin phép cả gia đình để Kiên được thỏa nguyện ước mong ôm bấy lâu nay. Quyết tâm sự: - Từ nhỏ, em mong ước được trở nên người chiến sĩ Quân đội dân chúng Việt Nam.
Trong đầu em chỉ nghĩ ở nhà không biết bố và anh có luôn được ăn cơm nóng không? Bưng bát cơm lên mà nước mắt em cứ đằm đìa chảy. Đừng bao giờ thôi ước mơ Chiều dần tà, những ánh nắng vàng vọt, mềm dẻo xuyên qua kẽ lá mang đến cho không gian của Trung đoàn 141 sự thái hoà, êm ả. Em phải bỏ học giữa chừng, mưu sinh, toan lo cuộc sống cho cả gia đình. Rồi niềm vui bất ngờ đến với Kiên đúng ngày giỗ mẹ năm 2012.
Ngày qua ngày, cũng vì nghĩa vụ với gia đình nên Kiên đành phải giấu kín ước mơ cháy bỏng của mình vào tận đáy lòng để mưu sinh, toan lo cuộc sống. Ý tưởng tằn tiện tối đa ăn xài, dành dụm phụ cấp gửi về cho bố và anh nấu nung, thôi thúc Kiên từng ngày.
Binh nhì Nguyễn Văn Kiên vân vê vạt áo phân bua. Hằng tuần, Kiên được chỉ huy đơn vị nối máy điện thoại liên lạc với gia đình nên em biết thêm về tình hình sức khỏe cũng như cuộc sống của bố và anh trai ở nhà. Chỗ dựa duy nhất của gia đình là người anh trai hơn Kiên 7 tuổi-Nguyễn Văn Trung. Binh nhì Nguyễn Văn Kiên (thứ hai, từ phải sang) tại buổi giao lưu hậu phương đội viên do Trung đoàn 141 tổ chức.
Ngồi đối diện với chúng tôi là Binh nhì Nguyễn Văn Kiên-một trong mười gương mặt đoàn tụ xuất sắc của Trung đoàn 141 được suy tôn. Mặc dầu đã có anh Nguyễn Văn Minh-con nhà bác-trực tiếp chăm sóc bố và anh; chú ruột Nguyễn Văn Chi chu cấp thẳng nhưng không thể khỏa lấp nhiều lo âu trong Kiên. Thế mà anh trai em-chỗ dựa duy nhất của gia đình lại bị tai nạn lao động trong lần mưu sinh và tàn phế suốt đời.
Ông Nguyễn Văn Nghìn, xóm 10, Hồi Ninh, Kim Sơn, Ninh Bình-bố của Kiên, khi nhận được số tiền con gửi đã vô cùng xúc động.
Được các anh cán bộ trong đơn vị quan tâm, cổ vũ, những lo âu trong Kiên dần vơi bớt. Kiểm tra ba tiếng nổ của nội dung huấn luyện đội viên mới, Kiên đều đạt loại giỏi và trở nên 10 khuân mặt điển hình được Trung đoàn 141 vinh danh trong huấn luyện và đoàn luyện kỷ luật vào tháng 8-2013.
Cầm trên tay hai triệu đồng, Kiên xin phép chỉ huy đơn vị gửi về cho bố và anh trai. Những đồng bạc ý nghĩa Ước nguyện được đoàn luyện trong quân đội của Nguyễn Văn Kiên mãn nguyện đồng nghĩa với những toan lo mới về cuộc sống của bố và anh trai khi Kiên vắng nhà.
Mỗi ngày trôi đi, niềm ước mơ ấy càng thêm cháy bỏng. 000 đồng. Đại úy Nguyễn Trọng Dũng, Chính trị viên Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 cho biết: - Việc tằn tiện tiền phụ cấp của Kiên gửi về gia đình đã tạo thành phong trào trong đại đội. 16 tuổi, Kiên trở nên rường cột của gia đình. Đến giờ tôi đã tự đi lại được rồi.
Thú thiệt, từ hôm cháu Kiên vào quân đội, tôi nén nỗi đau, nỗ lực luyện tập.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét